Giới thiệu về tôi

Chủ Nhật, 24 tháng 6, 2012

DANG DỠ

Người đi một nửa hồn tôi mất
Một nửa hồn tôi bổng dại khờ
                    Hàn mặc Tử

Gió rẽ ngàn phương đã chuyển hồi
Sầu loang tìm cả cõi lòng tôi
Gợi thêm buồn những sầu vơ vẫn
Ước vọng ngày mai đã vỡ rồi

Và chốn phương trời xa cách nhau
Còn ai tâm sự giải thương đau
Anh  ơi sao nỡ tình ngăn cách
Để phải dần tan mộng buổi đầu

Nào ngỡ duyên mình sẽ phôi phai
Hương hoa chưa ướp lại u hoài
Nét môi thôi nhạt sầu khô úa
Màu tím thay hồng trong buổi mai

Bao tháng ngày qua lụn những sầu
Bụi đường chưa xóa những thương đau
Môi em còn đọng nhiều cay đắng
Kỉ niệm hoen mờ trong mắt sâu

Đâu biết dòng thơ những giận hờn
Mà anh xa cách mãi em luôn
Để cho tình rã hoa lìa bướm
Đầu buổi hương tàn nhạt phấn son

Trở lại đơn côi với một đời
Còn gì vô nghĩa nữa anh ơi
Tim lòng nay đã hầu nguôi lạnh
Tím cả chiều nay nắng nhạt mờ

Và những chiều về mây trắng bay
Đi trên đường cũ ướp men say
Em tìm kỉ niệm mùa thương nhớ
Còn chút dư hương của những ngày

Kỉ niệm còn đây anh ở đâu /?
Để cho thương nhớ đợi trông sầu
Giờ đây thôi chẳng còn chi nữa
Lòng luống bâng khuâng giả biệt sầu

Tình đã theo thu hái lá vàng
Chiều nay lành lạnh gió đông sang
Đem bao kỉ niệm vào thương nhớ
Kết lại vần thơ chuyện bẽ bàng

Lối rẽ người về chuyện đã qua
Biết còn thương nhớ nữa chăng là
Riêng em sao vẫn còn thương mãi
Phố lạnh chiều nay anh vắng xa

        Mười Đại
Thay lời Ngọc Yến gửi về một người
       Ngày 25 tháng 3 1992

Không có nhận xét nào: