Hiện tại này không còn đâu nước mắt
Khóc trần gian bằng ảo ành thi ca
Bút mực khô cằn tận cùng tim óc
Nói gì đây trong vũ trụ kiêu sa
Máu thâm ướt trên nẻo đường xứ sở
Bỡi tình thương không còn nữa hôm nay
Dòng cuồng lưu cuộn miền hoa sách vỡ
Thế hệ này hiện hữu quá chua cay
Bà mẹ hiền căng tròn đôi vú sữa
Bài ca dao cho con ngủ mê say
Chuyện tình ái không buồn chi nói nữa
Mùa trăng sầu gió lốc lá vàng bay
Người đi lính nhìn đêm dài thức giấc
Đợi bình minh trỗi dậy đất quê hương
Rồi tiếp nối nhận diện hình quân giặc
Nét ưu tư thôi thúc lớp mù sương
Ông lão xoa thi thể vàng khô mốc
Bao năm rồi mà còn mãi hôm nay
Nhìn lên vách mối ăn mòn nho học
Văn minh đâu thù hận chất chồng đây
Hàng kẽm gai giăng khói cay cơ giới
Lớp người còn tin tưởng mặc nhiên đi
Họ vùng lên giữa mê cờ tội lỗi
Trước đám nhân danh háo ám cuồng si.
Lửa tình thương rực hồng trong biển máu
Sức sáng này cao ngất ngất mây xanh
Lũ quĩ vô hình mặt lừa mặt ngựa
Bao năm rồi mà còn mãi nhân danh
Mười Đại

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét