Tôi về Cai Lậy chiều mưa
Trời đan mây xám đong đưa lối mòn
Con đường in dấu chân son
Thuở nào hai buổi đón đưa nhau về
Cuộc đời như những cơn mê
Giật mình tỉnh giấc bốn bề hoàng hôn
Ngây thơ từ giã tâm hồn
Người xưa bất chợt hiện về câu thương
Tiếng mưa rơi suốt đêm trường
Đong hình bóng cũ vấn vương lối về
Thương em quên giữ câu thề
Vụng về chim nhỏ bay về miền xa
Về đây Cai Lậy quê nhà
Thăm con đò cũ bến phà năm xưa
Ba năm thương nhớ bằng thừa
Một người quên hết, một người thủy chung
Anh, em xa cách muôn trùng
Bởi nghèo anh xé nát vùng tuổi thơ
Cà phê anh uống từng đêm
Bên ngôi trường cũ bên thềm lớp xưa
Thương nhau nói mấy cho vừa
Ghét thì bình thản giả vờ quay lưng
Tiền Giang phố cũ thương sao
Ngày mai xin trả quãng đời ấu thơ
Tìm quên biết đến bao giờ!?
Ngày về không hẹn bởi còn tha phương
Tình yêu buồn, đợi, ghét, thương
Bèo mây tan họp lẽ thường đó em.

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét