(Thay lời Hiền viết gửi cho Thanh[đã mất].)
Đời hi vọng cũng chỉ rồi phiền muộn
Mà thương sầu thì đeo mãi quanh năm
Kiếp nhã tơ là kiếp sống của tằm
Nhưng duyên phận không do mình đãi ngộ
Lần yêu thương là thêm lần mang khổ
Kỉ niệm buồn làm khô héo môi son
Chuyện mai sau đời khó định cho tròn
Thương yêu quá nên bây giờ lưu luyến
Tình ai xưa chưa hết lời khấn nguyện
Đành buông hờ trong giấc ngủ thương đau
Người bỏ tôi, tôi thương nhớ rạt rào
Bởi tha thiết nên âm thầm nuối tiếc
Anh đi lính tương lai tôi đâu ngờ cách biệt
Nghĩ ngày nào hai đứa ước bên nhau
Buổi hôm nao đường tình ái muôn màu
Giờ hiện tại chỉ mình tôi xa xót
Làm con gái khi yêu là thua thiệt
Giận tình đời tôi vẫn cố quên đi
Chuyện ngày xưa còn để lại những gì
Vẫn cứ nhớ một người tim buồn mãi
Anh mất đi cay đắng này tôi giữ lại
Để mai sau làm gối mộng trong mồ
Vườn hư vô em sẽ tằm dấu kiếm
Ướp ân tình bằng dòng lệ chưa khô
Mười Đại

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét