Thứ Bảy, 19 tháng 10, 2013
THƯ CHO EM...
Bao năm anh vẫn làm thơ
Gia đình 4 vẻ dáng nào cũng yêu
Riêng em anh thiếu một điều
Bài thơ nói hết về em chưa làm
Những ngày sóng gió lặng êm
Cải nhau rồi lại ôn hòa bao phen
Em ,Anh mâu thuẩn nhiều nhen
Giận nhau vài phút lại quên ngay liền
Có lần hơn tháng triên miên
Nói bằng thư viết không nhìn mặt nhau
Hai người như thể trăng sao
Anh luôn không hiểu vì sao thế này?
Những gì đọng lại hôm nay
Là tình tha thiết đậm đà hơn xưa
Thương nhau nói mấy cho vừa
Mích lòng thì lại đổi thừa cho nhau
Nổi buồn nhanh đến tan mau
Em là tình cuối lạc vào tim anh
Người đời thường nói phong phanh
Cái gì sau cuối là phần của ta
Trời ơi đúng quá đi mà /?
Việc gỉ anh cũng để sau mới làm
Ghét nào của nấy trời trao
Thời gian câu nói trở thành ca dao
Giống như tranh vẽ pha màu
Thường là mảng tối nằm sau khoảng trời
Nhà mình di chuyền nhiều nơi
Tha phương cầu thực ông Trời vẫn thương
Thành viên ai cũng phi thường
Trước ta có 4 bây giờ thêm hai
Tính theo dân chợ miền Tây
Sáu là nửa chục đủ đầu đó em
Niềm vui cấp số nhân thêm
Bao nhiêu 'cải vã '6 phần vơi đi
Nghèo nàn đã sẵn màng chi
An cư lạc nghiệp vội gì phải lo
Còn thua loài cá bé con
Mới sinh một buổi đi mòn đại dương
Rủi ro , may mắn đời thường
Tình thương tìềm thức náu nương trong lòng
Bất ngờ dung rũi tai ương
Tình thương trỗi dậy như cơn sóng thần
Vách nào ngăn nổi tình thân
Nhanh hơn ánh sáng bội phần đó em
Mặn mòi khác với mượt mà
Qúy là diễn đạt cho ra sự tình
Ngày xưa nhìn dáng em xinh
Ngược tay chống nạnh thấy hình ghét ghê
Tóc dài phủ kín bờ vai
Đầu tiên thấy thích sau này mếch luôn
Tình yêu thường có nổi buồn
Vu vơ man mác khó lòng nói ra
Anh về thưa với mẹ cha
Mùa hè đỏ lữa đăng khoa thiệp hồng
Chiến tranh bừng khắp non sông
Nhà nhà kham khổ gánh gồng cái ăn
Sống thời cũi quế gạo châu
Nhiều nhà xẻ nghé tan đàn tha phương
Phật ngôn đời sống vô thường
Thấy rổi mất đó chẳng ngờ được đâu
Đời người sống kiếp bễ dâu
Ước mơ chưa có nói gì tương lai
Đường đi nhiều rũi ít may
Bao người đi mãi đến nay chưa về
Xa rồi ngày tháng đam mê
Một thời hoa mộng yên bề chốn xa
Chiến tranh rồi cũng phôi pha
Hòa bình dem đến biết bao vui sầu
Thích sao Bùi Giáng hai câu
'Trần gian mãi mãi ta yêu mến nhiều'
Đời ông lãng tử phiêu diêu
'Vui sầu đủ cả ai nhiều hơn ông?'
Chấp tay khấn nguyện ơn cầu
Hồng ân Thiên Chúa đổ vào đời con
Tình ta luôn mãi sắt son
Lời Người răn dạy giữ tròn mai sau
Theo thư anh gữi lời chào
Nơi đây dừng tạm hẹn vào Giáng sinh
Chỉ riêng hai đứa chúng mình
Kề tai nói nhỏ chỉ mình em thôi
Ngày mai anh phải đi rồi
Ngày về bù đắp vẹn bề em yêu
Lời thư muốn nói thật nhiều
Thương em anh nghĩ từ nào đủ đây
Nghéo tay hẹn buổi sum vầy
MƯỜI ĐẠI
Tặng em Xuân Ngọc Chúc em mau bình phục trong những
ngày nằm viện vì tai nạn giao thông gãy chân trái sớm xuất
viện và có thật nhiều niềm vui ,nhiều ước muốn sáng đẹp
I
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét