Không còn trẻ nữa sáu mươi qua
Vất vả quanh năm chẳng có nhà
Đôi lúc cũng buồn cho số kiếp
Nghèo nàn đeo bám mãi không tha
Bạc tiền cơm áo hai vai gánh
Trách nhiệm gia đình bổn phận ta
Nếu được Ông trời cho sách ước
Gia đình vui khỏe chẳng mơ xa
Mưới Đại

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét