Em ngồi yên trong dáng buồn tượng đá
Mắt mở nhìn dôi bóng ngã sao đêm
Môi chợt hé muôn hoa hồn lả tả
Anh ngồi đây nếm vị đắng êm đềm
Khu trường đó rộn tiếng cười con trẻ
Em mĩm cười khẻ nhịp thước i , a
Nhìn lũ nhỏ ngoan hiền loài chim sẽ
Chút lòng trong nào hiểu chuyện phong ba
Em bỗng nhớ khi xưa bằng tuổi chúng
Thuở học trò ngày hai buổi siêng năng
Có nhiều lúc trốn nhà đi bắt bướm
Bài vỡ chưa làm bỏ vất trong ngăn
Thoáng chốc bây giờ xa tuổi dại
Để vào đời làm khiếp chăn chiên
Những lúc buồn tiếc thương thời con gái
Ôi thuở học trò vui thú hồn nhiên
Chuyện năm tháng thôi em đừng nghĩ nữa
Cho cây lành kết nụ trổ hoa yêu
Vườn hoang xưa thắm lại nét yêu kiều
Để mạch sống đừng khơi nguồn ảo tượng
Mười Đại

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét