Rồi một chiều tôi trở về quê mẹ
Bên dòng sông và mái lá thôn nghèo
Người mẹ hiền đón con ngoài hiên cửa
Giọt lệ tuôn trào đôi gò má nhăn nheo
Quê hương mẹ bây giờ thay đồi quá
Vườn ruộng hoang sơ đường đất tiêu điều
Mẹ nhóm lửa cho tình con được ấm
Kễ nổi buồn và xa xót hoang liêu
Mẹ kể hôm xưa lúc giặc về
Chiến tranh tràn khắp nẽo làng quê
Bao nhiêu thây chết nhà tan tác
Máu nhuộm từng phân luống não nề
Đồng lúa nương khoai vùi lữa đạn
Dân làng trai tráng bỏ đi nhiều
Trời cũng buồn vì cơn thảm họa
Đất cũng dâng sầu thêm bấy nhiêu
Vừa lúc quân ta kéo trở về
Đoàn trai hôm trước trở về quê
Giặc thù kinh hãi toan lùi bước
Nhưng muộn rồi bao xác ngã lê thê
Có những buổi chiều gió thật êm
Tiếng ai ru hát vẳng bên thềm
Những đàn con trẻ tung diều giấy
Gió thoảng bài ca máu ..ruột mềm
Mười Đại

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét