Đôi chân nhỏ lần qua nhiều ngõ tối
Những con đường sình đọng dẫn lối đi
Những mái che thấp bé cúi thầm thì
Như nói nhỏ kiếp nghèo thôi đành chịu
Tôi gặp nhiều đứa trẻ gầy ốm yếu
Da mét xanh bụng rỗng bởi thiếu cơm
Những cụ già bệnh hoạn khạc máu đờm
Vì không thuốc mỏm hơi tàn hấp hối
Đây những người cha còm lưng sớm tối
Những mẹ hiền tần tảo suốt trưa chiều
Rồi cuối ngày tiền kiếm được bao nhiêu
Xin nói rõ: dạ còn chưa đủ sống
Và đây bao kiếp người dân lao động
Xích lô, vác mướn, ở đợ, công nhân
Ngày tháng năm khổ nhọc vẫn nợ nần
Thân như thú nuôi không tròn miệng sống
Đã lần qua những cánh đồng ngát rông
Lúa gầy xơ bên luống đất cằn khô
Ruộng vừa xưa chi chít mọc những mồ
Chôn bao xác nhiều nông dân buổi trước
Có đôi lần tê hồn mờ mắt ướt
Chết lịm đi khi nhìn thấy những thây thi
Cụt đầu, nát thân, khô máu xẩm xì
Đau xót quá than thầm ôi lí tưởng
Tất cả giờ đây biến thanh ảo tượng
Thiết lập làm chi với điện các công trường
Khi muôn người còn oằn hoại đau thương
Tủi nhục kiếp ngày không đầy chén gạo
Còn bao người không nhà không cơm áo
Lê lết cơ hàn khốn khổ lầm than
Đâu tình thương và những tấm lòng vàng
Xin chia sẽ chút ân tình nòi giống.
Mười Đại

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét